Môn Văn Lớp: 11 Phân tích hình ảnh phố huyện nghèo trong tác phẩm ‘Hai đứa trẻ” (Cảnh phố huyện lúc chiều tàn ,cảnh phố huyện lúc về đêm,cảnh phố huyện lúc

Question

Môn Văn Lớp: 11 Giúp em bài này với ạ: Phân tích hình ảnh phố huyện nghèo trong tác phẩm ‘Hai đứa trẻ”
(Cảnh phố huyện lúc chiều tàn ,cảnh phố huyện lúc về đêm,cảnh phố huyện lúc nửa đêm) No copy trên mạng nha. Em xin cảm ơn mọi người ạ

in progress 0
Ariana 3 tháng 2022-01-30T06:37:33+00:00 2 Answers 0

Answers ( )

  1. I. Mở bài:

    • Dẫn dắt giới thiệu vấn đề:

    “Hai đứa trẻ” của nhà văn Thạch Lam là một truyện ngắn được rất nhiều người đọc biết đến và yêu thích. Trong truyện ngắn này, bức tranh cảnh phố huyện là một trong những yếu tố gây ấn tượng sâu sắc với bạn đọc, khiến họ mỗi lần nhắc đến tác phẩm là lại nhớ về bức tranh đó.

    II. Thân bài:

    1. Cảnh phố huyện lúc chiều tàn:

    • Buổi chiều phố huyện: buồn hiu hắt, vắng lặng, êm ả với những hình ảnh, đường nét, âm thanh quen thuộc nhưng có sức gợi không nhỏ. Một bức họa đồng quê quen thuộc, gần gũi và gợi cảm đã được phác họa nên hết sức chân thực và sống động.
    • Thời gian: ngày tàn, đây là khoảng thời gian kết thúc một ngày và mở ra đêm tối, khoảng thời gian gợi nhiều nỗi niềm, nhất là nỗi buồn.
    • Không gian: yên tĩnh, êm đềm của buổi chiều chuyển dần vào đêm. “Màu sắc” như nhòe đi, “bóng tối” như một cái gì đó hãi hùng bắt đầu hoạt động, bắt đầu thâm nhập vào mọi vật: “dãy tre làng đen lại”, “cửa hàng hơi tối, muỗi bắt đầu vo ve”…
    • Ánh sáng: có xuất hiện nhưng ít ỏi, chỉ là những “hột sáng” không đủ sức xua đi bóng tối làm cho không gian càng trở nên mênh mông, chập chờn, mờ ảo, vừa hữu hình vừa vô hình.
    • Âm thanh: cố thu nhỏ lại: “tiếng trống thu không từng tiếng một vang xa” – thưa thớt, chậm rãi, buồn bã, “văng vẳng tiếng ếch nhái, tiếng côn trùng kêu ran” – âm thanh có vẻ rộn rã, náo động nhưng vẳng lại từ rất xa gợi sự heo hút vắng lặng, “tiếng muỗi vo ve” – âm thanh gần gợi sự tăm tối tù đọng, tiếng “chõng nan cót két” gợi sự tàn tạ. Những âm thanh ấy không sôi động mà càng nhấn sâu hơn vào sự trống vắng, buồn tẻ, tàn lụi của cuộc sống nơi đây, vô tình gieo vào lòng người một nỗi buồn trống vắng, man mác.
    • Như vậy buổi chiều phố huyện mang không khí tàn, buồn đậm đặc cho đoạn mở đầu tác phẩm. Không khí ấy đượm vào từng câu chữ, nhịp văn.
    • Chỉ một đoạn ngắn mà tác giả dùng tới 5 từ “chiều”, 2 từ “tối”, 2 từ “tàn”, 2 từ “buồn”. Mỗi câu văn lại như mở ra một cảnh, cảnh trong câu trước như gợi dậy cảnh trong câu sau: tiếng trống gọi buổi chiều => phương Tây đỏ rực…=> dãy tre làng đen lại…
    • Nhạc văn chậm rãi như ngân như ru hồn người vào một chiều xưa đã từng đi qua bao trang thơ cổ: “Trời chiều bảng lảng bóng hoàng hôn/ Tiếng ốc xa đưa vắng trống dồn” (Bà Huyện Thanh Quan)
    • Những câu văn có sức gợi mênh mang như thơ về một miền mênh mông, mơ hồ, man mác rất đặc trưng cho hồn quê xứ sở Việt Nam những năm đầu thế kỉ trước.

    2. Cảnh phố huyện về đêm khuya:

    • Dưới ánh mắt của Liên, cảnh phố huyện về đêm càng trở nên buồn tẻ.
    • Không gian: bóng tối đã trùm lên tất cả, ánh sáng yếu ớt nơi ngọn đèn của chị Tí không đủ sức xé rách màn đêm. Nó trở đi trở lại trong tác phẩm (7 lần) gây nên nỗi ám ảnh lớn. Nó là thế giới của những con người nghèo khó nơi phố huyện thu nhỏ, là biểu tượng cho những kiếp người nhỏ nhoi, le lói trong màn đêm đen tối.
    • Đối lập với bóng tối là ánh sáng nhưng ít ỏi: những quầng sáng, hột sáng, khe sáng, vầng sáng…Thứ ánh sáng thuộc về thề giới khác: của những người giàu. Vậy là, ngay trong cái thế giới tẻ nhạt ấy cũng có hai thế giới không bao giờ tiệm cận: thế giới của những kiếp nghèo khó và thế giới của người giàu. Đồng thời, sự đối lập giữa ánh sáng và bóng tối còn gợi lên “cuộc sống tối tăm nơi phố huyện chôn vùi những kiếp người nhỏ bé”. Phố huyện như một miền đời bị lãng quên, ánh sáng yếu ớt không đủ sức xua đi bóng tối nhưng cũng thắp lên niềm hi vọng mong manh.
    • Nhịp sống của những người dân vẫn lặp đi lặp lại một cách tẻ nhạt: vẫn những động tác quan thuộc: chị Tí dọn hàng, bác phở Siêu thổi lửa, gia đình bác xẩm với cái thau trước mặt, vẫn những suy nghĩ và mong đợi như mọi ngày…Họ nuôi ước mơ về một cái gì đó tươi sáng hơn nhưng vẫn rất mơ hồ.
    • 3. Phố huyện lúc nửa đêm: chỏ còn chị em Liên và An thức đợi tàu 

      Liên và An thức bởi:

      • Để bán hàng
      • Để được nhìn chuyến tàu đêm đi qua – hoạt động cuối cùng của đêm khuya.

      – Hình ảnh đoàn tàu xuất hiện với dấu hiệu đầu tiên:

      • Liên cũng trông thấy “ngọn lửa xanh biếc”
      • Hai chị em nghe thấy tiếng dồn dập, tiếng xe rít mạnh vào ghi.

      –  Khi tàu đến:

      • Các toa đèn sáng trưng, chiếu ánh cả xuống đường.
      • Những toa hạng trên sang trọng lố nhố những người, đồng và kền lấp lánh, và các cửa kính sáng.

      –  Khi tàu đi vào đêm tối:

      • Để lại những đốm than đỏ bay tung trên đường sắt.
      • Chiếc đèn xanh treo trên toa sau cùng, xa xa mãi rồi khuất sau rặng tre.

      ⇒  Đoàn tàu xuất hiện với âm thanh sôi động và ánh sáng rực rỡ, mang đến phố huyện nghèo một thế giới khác, đó là thế giới mà Liên luôn mong ước

    III. Kết bài:

    • Khẳng định lại vấn đề:

    Ám ảnh, đó thực sự là cảm giác mà người đọc cảm nhận được khi đọc và tưởng tượng ra bức tranh phố huyện qua trang văn Thạch Lam. Chân thực, gần gũi mà đầy tinh tế, cách nhìn, cách tả ấy của nhà văn có lẽ sẽ mãi lưu lại một dấu ấn đậm sâu trong trái tim rất nhiều bạn đọc, đặc biệt là những người yêu và say mê khám phá văn chương Việt Nam hiện đại.

     Bạn tham khảo dàn ý nhé !

  2. Hình 1: Phố huyện lúc chiều tà

    Hình 2: Phố huyện lúc đêm khuya

    Hình 3: Phố huyện lúc nửa đêm

Leave an answer

20:2+1-4x3-12:4 = ? ( )