Môn Văn Lớp: 11 Phân tích đoạn thơ đầu trong bài vội vàng để làm sáng tỏ nhận định sau “Xuân Diệu là nhà thơ mới nhất trong phong trào thơ mới “

Question

Môn Văn Lớp: 11 Giúp em bài này với ạ: Phân tích đoạn thơ đầu trong bài vội vàng để làm sáng tỏ nhận định sau “Xuân Diệu là nhà thơ mới nhất trong phong trào thơ mới ” No copy trên mạng nha. Em xin cảm ơn mọi người ạ

in progress 0
Jasmine 3 tuần 2021-12-30T00:41:06+00:00 2 Answers 0

Answers ( )

  1. Bài ở dưới bài này thầy mik đã giải cho mik trên máy tính rùi giờ mik sao chép từ máy tính ra nè:

    Nhà thơ Xuân Diệu là tác giả lớn trong nền văn học hiện đại của dân tộc Việt Nam. Các tác phẩm thơ của Ông là những khúc hát nồng nan, tha thiết về tình đời,tình người được tác giả thể hiện qua những nét cách tân nghệ thuật mới lạ. Cuộc sống trong các bài thơ của Ông thật phong phú và tuyệt vời. Với cảm hứng về tình yêu và tuổi thanh xuân. Lúc vui. Lúc buồn Tác giả xuân diệu đã diễn tả đầy đủ cảm xúc của mình trong bài thơ “ Vội Vàng”.

    Với bốn câu thơ đầu:

    “Tôi muốn tắt nắng đi

    Cho màu đừng nhạt mất

    Tôi muốn buộc gió lại

    Cho hương đừng bay đi”.

    Tác giả Xuân Diệu đã thể thiện và khảng định dứt khoát mọi cảnh đẹp quanh ta là thế giới thần tiên. Tối muốn “ tắt nắng” để cho màu không nhạt phai, muốn “ buộc gió” để hương hoa còn lưu lại mãi, cũng có nghĩa thi sĩ muốn lưu giữ lại tuổi trẻ, tuổi thanh xuân mãi mãi. Sử dụng ngôi tôi đầy kiêu hãnh khát vọng mãnh liệt lạ lùng cho chúng ta thấy con người muốn vươn tới tâm của tạo hóa.

    Mùa xuân mang lại cho chúng ta cũng như vạn vận sự tươi mới, nảy nở, trẻ trung. Những tháng mật đầu tiên, trên nền tươi xanh, của đồng nội bao la trở lên tươi thắm, những cảnh vật mùa xuân với những lá xanh, gió xuân không gian của vạn vật say đắm trong khúc tình ca. Một buổi sáng mùa xuân bừng mở cặp mắt thiên thần tươi sáng hấp dẫn “ Tháng giêng ngon như một cặp môi gần”. Với tác giả Ông luôn nghĩ cuộc sống với bao điều tốt lành, vui sướng “ Mỗi buổi sớm thần vui hằng gõ cửa”.

    Theo Xuân Diệu, cứ mỗi ngày xuân mới đến là bắt đầu một đoạn đời vui với bao nhiêu tốt lành sung sướng:

    “Mỗi buổi sớm thần Vui hằng gõ cửa”

    Với cảnh thiên đường ấy tác giả muốn nói với chúng ta, tại sao chúng ta phải tìm kiếm ở chối xa xăm nơi có bồng lai tiên cảnh mà lại quên đi cuộc sống quanh ta ngay lúc này cũng vô vàn điều yêu thương và tươi đẹp. Chúng ta hãy yêu mến, gắn bó với hết mình với cuộc sống thần tiên ấy. Xuân Diệu đã láy nhiều lần hai từ “ này đây: để nhấn mạnh và trần trồ trước cái đẹp dại dào, không kể xiết của mùa xuân; qua đó chúng ta thấy được thế giới tươi đẹp, vườn xuân mơn mởn quanh ta. Thực chất sự vật sự việc đó luôn gần gữi quanh ta tuy vậy tâm hồn ta còn chưa quan tâm, chưa rung động thì có cũng nhưu không. Thi sĩ, nhà thơ không tạo ra thế giới mới, mà họ dùng lời ca, lời thơ của mình để nói lên tâm tư, hình ảnh tươi đẹp tới mọi người xung quanh để mọi người cùng quan tâm, tận hưởng mùa xuân. Sử dụng hình tương nghệ thuật, tác giả đã hình tượng hóa nghệ thuật phong phú, Ở chốn thiên đường, cảnh đẹp, đáng yêu nhất của con người chính là tuổi trẻ và tình yêu. Thơ xưa các tác giả lấy vẻ đẹp thiên nhiên từ chuẩn mực của con người ( khuôn trăng, nét ngài…) Tuy nhiên Xuân Diệu đưa ra một tiêu chuẩn hoàn toàn khác, trái ngược lại  những quan điểm truyền thống. Theo Ông con người hồng hoàn mơi mởn giữa tuổi yêu đương là đẹp nhất đó mới là chuẩn mực cho một vẻ đẹp trên thế gian. Đây được cọi là ý nghĩa nhân bản độc đáo nhất trong tác phẩm của Xuân Diệu.Điều này giúp tác giả tạo nên những hình ảnh mới mẻ, tràn  đầy của tuổi trẻ và tình yêu.

    Trong bài thơi “ Vội Vàng” có hai hình ảnh đặc sắc được giác giả nhắc tới đó là hình ảnh nàng công chúa tỉnh giấc bình minh:” Và này đây ánh sáng chớp hàng mi” và hình ảnh “Tháng giêng ngon như một cặp môi gần”. Hình ảnh táo bạo, vẻ đẹp rất con người rất trần thế, nhưng thật tuyệt mĩ chỉ có tạo hóa mới có thể tạo nên được.

    Với tác phẩm Vội Vàng, tác giả Xuân Diệu đã lí giả theo một cách rất riêng.

    Vì sao phải vội vàng? Xuân Diệu đã biện luận, đã lí sự theo một cách rất riêng của nhà thơ. Tác giả Xuân Diệu là nhà thơ mới nhất trong phong trào thơ mới; cho nên ý thức cá nhân rất cao. Nó trỗi dậy sừng sững:

    “Ta là Một, là Riêng, là thứ Nhất

    Không có chi bè bạn nổi cùng ta”

    và chói lọi:

    “Thà một phút huy hoàng rồi chợt tối

    Còn hơn buồn le lói suốt trăm năm”

    Cho nên, ở bài “Vội Vàng” nổi bật lên triết lí sống mới mẻ và tích cực: sống “Vội Vàng”.

    Thi sĩ ý thức rất rõ về sự trôi chảy của thời gian, cái thời gian một đi không bao giờ trở lại:

    “Xuân đương tới, nghĩa là xuân đương qua”

                         CHÚC BẠN HỌC TỐT NHÉ!!!                 

                                  Bài hơi dài nhé!!!                           

  2. MB : _ Giới thiệu tác giả Xuân Diệu và tác phẩm ” Vội vàng “

    – Giới thiệu 13 câu thơ đầu và trích dẫn ý kiến : ” Xuân Diệu là nhà thơ mới nhất trong phong trào thơ mới “

    TB :

    1.Giải thích ý kiến nhận định.

    Xuân Diệu“mới nhất” do thơ ông tiếp thu có sáng tạo luồng tư tưởng, văn học văn hóa phương Tây, nhất là văn học lãng mạn và tượng trưng của thơ ca Pháp. Thơ ông có phong cách nghệ thuật hiện đại  rõ nét nhất trong các nhà thơ mới.

    2. Chứng minh nhận định

    * Về nội dung tư tưởng

    – Thơ ông là tiếng nói cá nhân tự ý thức. Cái tôi trong thơ ông rất cô đơn, luôn ám ảnh bởi thời gian trôi chảy nên khao khát giao cảm với đời. Một trong những cách giao cảm với đời đó là tình yêu đời tha thiết , nên đặc sản của thơ Xuân Diệu là tình yêu, bởi tình yêu là một nhịp cầu giao cảm tuyệt vời nhất.

    – Phân tích 13 câu thơ đầu bài ‘ Vội vàng ” để làm sáng tỏ tình yêu cuộc sống trần thế tha thiết.

    a.Phân tích bốn câu thơ đầu:

    – Kết cấu hoàn toàn khác so với những câu còn lại

    – Điệp ngữ “tôi muốn”

    – Nắng và gió

    +là những hiện tượng của tự nhiên mà vốn dĩ con người không thể nào kiểm soát

    +”tắt đi”, “buộc lại”: hành động cản lại sự vận hành theo quy luật của vũ trụ, là sự đoạt quyền của tạo hóa

    => ước muốn giữ lại những gì tinh túy, đẹp đẽ nhất của cuộc đời này.

    +”Đừng nhạt mất”, “đừng bay đi” : ước muốn lưu giữ cho những vẻ đẹp tinh tuý của cuộc đời không bị tàn phai

    b.Phân tích 5 câu tiếp:

    – “Của ong bướm này đây tuần tháng mật

    ……………………………………..

    Và này đây ánh sáng chớp hàng mi”

    – Biện pháp nghệ thuật : điệp từ, liệt kê, lặp cấu trúc

    – “này đây”: được lặp lại trong năm câu thơ liên tiếp

     => thiên nhiên mùa xuân đang trải dài trong khoảng không gian bao la, rộng lớn của đất trời vũ trụ mà hơn thế nữa nó còn góp phần lột tả cảm giác sung sướng tột độ của thi sĩ khi đối diện với cái đẹp của cuộc đời.

    – Ong bướm đang say sưa đắm mình trong tuần tháng mật =>  một cách nói rất đậm phương Tây

    – Sự vật: nơi đồng nội xanh rì, hoa cỏ đang trỗi dậy cuộn trào sức sống, lá non ứ nhựa đang khẽ đung đưa trong làn gió nhẹ nhàng thoáng qua

    – Thiên nhiên mà tác giả đề cập đến không chỉ hài hoà về đường nét mà đó còn là sự hài hoà về màu sắc khi có sự góp mặt của ánh sáng

    c.2 câu tiếp:

    – “ngon”: khen, ca ngợi tháng giêng – tháng đầu tiền của mùa xuân

    – “cặp môi gần”: giúp liên tưởng mua xuân giống như một người thiếu nữ đẹp, rạo rực,  cuốn hút khiến người ta mê say

    d. 2 câu cuối:

    – Với tâm trạng thích thú, say mê nhưng cũng đồng thời bắt đầu xuất hiện sự lo lắng về thời gian, về vẻ đẹp của mùa xuân sẽ trôi đi mất. 

    * Về nghệ thuật

    + Thiên nhiên trong thơ ông bao giờ cũng được cảm nhận bằng ánh mắt phong tình ái ân. Thiên nhiên được tái tạo bằng bút pháp mĩ nhân hóa.

    + Ông hoa động cả 5 giác quan để khám phá và miêu tả sự vật bằng tất cả những biến thái tinh vi nhất.

    + Cách đặt câu, dùng câu trong thơ ông rất mới, rất Tây.

    KB : _ Khẳng định ý kiến trên là vô cùng chính xác

    – Khẳng định giá trị của tác phẩm ” Vội vàng”

    ** Bài viết tham khảo

    Xuân Diệu được mệnh danh là ông hoàng của thơ tình.Bên cạnh đó người ta còn biết đến Xuân Diệu với danh xưng : ” Xuân Diệu là nhà thơ mới nhất trong phong trào thơ mới “. Vội vàng là một trong những bài thơ xuất sắc nhất của ông thể hiện sự mới mẻ và độc đáo trong lối thơ Xuân Diệu. Đặc biệt 13 câu thơ đầu là những câu thơ tiêu biểu nhất thể hiện tình yêu cuộc sống tha thiết , bên cạnh đó còn là quan niệm nhân sinh mới mẻ chưa từng có trong truyền thống văn học dân tộc.

    Ý kiến trên đã khẳng định sự mới mẻ và độc đáo trong thơ Xuân Diệu. Xuân Diệu“mới nhất” do thơ ông tiếp thu có sáng tạo luồng tư tưởng, văn học văn hóa phương Tây, nhất là văn học lãng mạn và tượng trưng của thơ ca Pháp. Thơ ông có phong cách nghệ thuật hiện đại  rõ nét nhất trong các nhà thơ mới.

    Để mang niềm yêu cuộc sống đến trào dâng, nhà thơ luôn có cảm xúc vội vàng trước cuộc sống ngắn ngủi. Mọi thứ trên đời mang vị ngọt tới nhưng chỉ một lần rồi thôi, ta đâu có đủ thời gian cho những quả ngọt đó được nếm một lần nữa. Không vội vàng, không chạy tới để ôm trọn những gì đang có thì làm sao mà cảm nhận hết vẻ đẹp của đời. Khổ thơ năm chữ duy nhất trong bài thơ khiến giọng điệu gấp gáp giống như một hơi thở hối hả của một con người đang tràn đầy cảm xúc. Đại từ mà tác giả Xuân Diệu đã đặt ở đầu tiên là tôi, chứ không phải “ta” hay chúng ta và cùng với đó là động từ “ muốn”- “ tôi muốn. Nhà thơ đang thể hiện cái tôi công khai, ngang nhiên không lẩn tránh hay giấu giếm, cái tôi đầy thách thức, đi ngược lại với thơ ca trung đại, rất ít dám thể hiện cái Tôi của bản thân mình. Đây cũng chinh là một điểm mới của nhà thơ trong nền văn thơ hiện lúc bấy giờ. Qua đó thể hiện khát khao mãnh liệt về cuộc sống

    Tôi muốn tắt nắng đi

    Cho màu đừng nhạt mất

    Tôi muốn buộc gió lại

    Cho hương đừng bay đi”

        Yêu cuộc sống này cho nên mọi thứ tác giả muốn làm đó có thể là tắt nắng đi, buộc gió lại. Những từ “ tắt” buộc” được sử dụng cho những điều hữu hình cầm nắm được vậy mà tác giả lại dùng cho những sự vật không bao giờ chúng ta có thể làm được. Ta có thể thấy màu vàng của nắng, cảm nhận được hơi ấm từ nó, gió có thể thổi qua, táp vào mặt, mơn man da thịt, có thể thấy gió đung đưa bên những cành liễu.. nhưng chẳng bao giờ cầm được nắng nắm được gió. Một điều tưởng chừng như vô lí đó nhưng lại trở thành khát khao của tác giả. Những thứ đó để làm gì: “ để hương đời đừng nhạt đi, để màu sắc cuộc sống vẫn nguyên vẹn, không úa tàn”Từng chữ một của bốn câu thơ đều nói lên nỗi ham sống đến vô biên, tột cùng đến trở nên cuồng si, tham lam, muốn giữ lại cho mình và cho đời vẻ đẹp, sự sống ở trong tạo vật cả trong nhịp của câu thơ, thể hiện ở chỗ câu thơ đang năm chữ bỗng chuyển xuống 8 chữ.

        Đây là một chuyển đổi rất đẹp của bài thơ, làm trải ra trước mắt ta bức tranh xuân tuyệt diệu. Bốn dòng thơ ấy đầy ắp những tiếng “này đây, vừa trùng điệp vừa biến hoá. Những câu thơ gợi ra một con người đang mê man, đắm đuối, cuống quýt trước mùa xuân đang trải ra cuộc đời. Đó không chỉ là một bức tranh xuân, còn là cách để tác giả nói đến cái mê đắm về một mùa xuân của tuổi trẻ, của tình yêu.

        Vì vậy, “ong bướm, yến anh”được nhắc tới đây, bởi nó gợi ra vẻ lả lơi, tình tứ, và “bướm lả ong lơi “gợi ý niệm về mùa xuân và tình yêu. Khúc nhạc của tình yêu, của những đôi tình nhân và hơn thế, “của tình si”, gợi nên sự mê đắm. Bên cạnh đó, chữ “của” trở đi trở lại được tác giả sử dụng cùng với “này đây” như một cặp không thể tách rời. Đây là cách Xuân Diệu biểu hiện cảm xúc trước thiên nhiên luôn có sự kết đôi, mọi vật quấn quýt lấy nhau, là của nhau không thể tách rời. Tất cả đều mang vẻ đẹp của sự trẻ trung và sức sống tròn trịa có đôi có cặp. Những mỹ từ được sử dụng mang tính gợi hình cao “Hoa nở” trên nền “xanh rì” của đồng nội bao la, “lá” của “cành tơ” đầy sức trẻ và nhựa sống. Mọi thứ đều có cảm giác non tơ, mơn mởn ấy lại được tôn lên trong sự hiệp vần “ tơ phơ phất ” ở sau. Cuộc sống hiện ra trong hình ảnh của một vườn địa đàng, trong xúc cảm của một niềm vui trần thế.

        Câu thơ thứ chín xuất hiện bằng ba chữ “và này đây”, như thể một người vẫn còn chưa thoả, chưa muốn dừng lại. Đây không còn là những hình sắc cụ thể như “lá, hoa, ong bướm” mà trừu tượng hơn là ánh sáng, niềm vui, thời gian – những vật thể không hữu hình. Không chỉ sử dụng những hình ảnh mang tính biểu tượng cao, cách mà Xuân Diệu gieo vào lòng người còn là những thứ mà con người cần phải quý trọng. Vẻ đẹp của thiên nhiên chỉ được coi là đẹp khi mang dáng dấp của vẻ đẹp con người. Đó chính là vẻ đẹp của “hàng mi” của một đôi mắt đẹp. Nhưng có lẽ nét độc đáo của 13 câu thơ chính là 2 câu thơ mang tính so sánh cao

    Tháng giêng ngon như một cặp môi gần.

        Hình ảnh so sánh thật thú vị và đầy bất ngờ, thời gian đẹp nhất của mùa xuân lại được coi như một cặp môi gần, vừa mang đến sự đam mê, sự lôi cuốn mà còn là sự say đi.

        Dưới con mắt của kẻ si tình, mùa xuân hiện ra thật đẹp, thật gợi cảm. Nó còn được tác giả đi liền với từ “ngon” mặc dù không ăn được, không chạm được nhưng lại “ngon”. Mùa xuân như sinh ra cho con người tận hưởng, cho hạnh phúc đến với con người, thời gian trừu tượng mới trở nên gần gũi, do vậy mùa xuân hiện lên trong cảm xúc của một tâm hồn đang thèm khát tận hưởng. Vẻ đẹp của mùa xuân như đã bị hoàn toàn chiếm hữu.

        Hình ảnh so sánh ấy như một người đang đợi chờ, sẵn sàng dâng hiến cho tình yêu. Chính vì thế tác giả mới thốt lên nhưng lại chùng xuống và có vẻ tiếc nuối:

    “Tôi sung sướng”.

    Nhưng vội vàng một nửa.

        Và rồi ở những câu tiếp theo, tác giả nêu ra tại sao lại sung sướng nhưng lại vội vàng:

    Xuân đương đến nghĩa là xuân đương qua

    Xuân còn non nghĩa là xuân sẽ già.

        Cái mới của bài thơ và cả quan niệm của Xuân Diệu trong bài thơ được thấy rõ và phát hiện. Tưởng chừng nó giống như một quy luật bình thường ai cũng biết nhưng đặt trong trường hợp này, nó lại là cả một quá trình chiêm nghiệm và nhận thức. Tác giả đã để hai vế tưởng như trái ngược nhau lại trở thành ngang hàng: “đang tới” đối với “đang qua”, “non” nghịch với “già”. Đây là cách nói đầy ấn tượng tạo nên sự trôi mau gấp rút vô cùng của thời gian. Điều này càng có ý nghĩa với một người mà sự sống đồng nghĩa với tuổi xuân, được thể hiện với đẳng thức thứ ba, vừa có cảm giác sợ hãi, lại tiếc nuối nhưng cũng có cảm giác như hối thúc phải sống sao cho không phí hoài tuổi trẻ, bởi xuân hết thì tôi cũng không còn nữa..

    Và xuân hết nghĩa là tôi cũng mất.

        Bằng những nét vẽ vô cùng sống động, độc đáo, Xuân Diệu đã tái hiện lại khung cảnh hết sức lãng mạn, một thiên đường dưới mặt đất. Dưới con mắt tinh tế, nhạy cảm của nhà thơ cuộc sống thật tươi đẹp và đáng sống biết bao, nhưng cuộc sống ấy cũng thật ngắn ngủi nên phải sống vội vàng để tận hưởng hết niềm vui và hạnh phúc của cuộc sống. Qua đây tác giả cũng thể hiện và gửi gắm tư tưởng lạc quan yêu đời mà tác giả đã tạo ra cho thế hệ trẻ, cần phải sống, đam mê hết mình để cống hiến cho tuổi trẻ. 

Leave an answer

20:2+1-4x3-12:4 = ? ( )