Môn Văn Lớp: 11 Phân tích 2 câu cuối của bài “Chiều tối”

Question

Môn Văn Lớp: 11 Giúp em bài này với ạ: Phân tích 2 câu cuối của bài “Chiều tối” No copy trên mạng nha. Em xin cảm ơn mọi người ạ

in progress 0
Ruby 7 tháng 2021-09-19T17:42:26+00:00 1 Answer 0

Answers ( )

  1. A. Mở bài

    – Giới thiệu tác giả: Hồ Chí Minh

    + Hồ Chí Minh là vị lãnh tụ vĩ đại của dân tộc, là nhà thơ tiêu biểu của nền văn học Việt Nam.

    + Trong số những tác phẩm mà Người để lại cho đời thì nổi bật nhất có lẽ là “Chiều tối”. Bài thơ đã thể hiện thành công vẻ đẹp của bức tranh thiên nhiên đồng thời nói lên được những cảm xúc, tâm trạng của nhà thơ.

    – Giới thiệu tác phẩm: Chiều tối

    + Xuất xứ: Tháng 8/1942, Nguyễn Ái Quốc sang Trung Quốc để tranh thủ viện trợ của bạn bè quốc tế cho cách mạng Việt Nam. Sau mười lăm ngày đi bộ khi vừa tởi thị trấn Túc Vinh, tỉnh Quảng Tây, Người bị chính quyền Tưởng Gi ới Thạch bắt giam vô cơ và bị “mười bốn trăng tê tái gông cùm”.

    => Trong thời gian này, Người đã sáng tác tập thơ “Nhật kí trong tù”.

    + Chiều tối được coi là áng thơ tuyệt bút, được Người sáng tác trong quá trình chuyển lao từ Tĩnh Tây đến Thiên Bảo.

    – Giới thiệu khái quát về hai câu cuối của bài “Chiều tối”

    B. Thân bài

    – Nếu bức tranh thiên nhiên phần đầu bài thơ có phần ảm đạm, buồn vắng quạnh thì phần thơ cuối này hoàn toàn ngược lại: Đó là một sự chuyển biến, vận động một cách đầy bất ngờ. Điểm nhìn cũng có sự thay đổi: từ tầm cao xa của bầu trời đã chuyển thành không gian của núi rừng.

    + Trong thơ xưa, cảnh chiều tối vẫn thấp thoáng bóng người:

    “ Lom khom dưới núi tiều vài chú

     Lác đác bên sông chợ mấy nhà”

    (Qua đèo ngang- Bà Huyện Thanh Quan)

    Hay trong thơ của Liễu Tông Nguyên vẫn có một ông lão ngồi một mình câu cá: Độc điếu Hàn Giang tuyết”. 

    + Trong thơ Bác tuy cũng xuất hiện những cô sơn nữ nhưng là người lao động với công việc hàng ngày tuy vất vả mà vẫn ấm cúng. Hình ảnh ấy đã mang đến cho bức tranh cuộc sống nơi xóm núi một nét vẽ hiện đại. 

    => Bản dịch thơ dịch “sơn thôn” là “thiếu nữ” đã làm mất đi sự trang trọng, hàm súc của thơ Đường.

    – Đặc biệt là hình ảnh “lò than rực hồng” đã trở thành trung tâm, tâm điểm của bức tranh.

    + Chính hình ảnh này đã làm cho bức tranh cuộc sống không còn u tịch, tĩnh lặng như những bức họa về cuộc sống trong thơ cổ.

    + Chữ “hồng” đã trở thành nhãn tự của bài thơ. Một chữ “hồng” mà đem đến ánh sáng, hơi ấm, niềm vui để xua tan bóng đêm, không khí lạnh và nỗi buồn hiu quạnh.

    + Bút pháp nghệ thuật của Bác ở hai câu cuối có một nét đặc sắc rất đáng lưu ý. Trong nguyên văn chữ Hán, Bác không dùng từ nào nói về tối nhưng vẫn gợi lên được thời gian chuyển từ chiều đến tối một cách tự nhiên. Tác giả đã sử dụng nghệ thuật dùng ánh sáng để gợi tả bóng tối. Lò than rực hồng từ trước nhưng khi trời còn sáng nhìn chưa rõ, khi bóng đêm buông xuống thì ánh lửa lò than bỗng rực rỡ hẳn lên. Bản dịch đã đưa thêm vào một chữ tối làm mất đi khá nhiều vẻ đẹp của thơ Bác.

    – Giữa câu 3 và câu 4 có những cụm từ lặp lại theo hình thức điệp liên hoàn: “ma bao túc” và “bao túc ma hoàn”. Hình thức này đã tạo nên kết cấu vòng tròn giữa hai câu thơ, gợi lên sự cảm nhận về vòng quay đều đều của chiếc cối xay ngô và từ vòng quay ấy gợi lên sự luôn chuyển của thời gian.

    => Trước cảnh vật và cuộc sống con người nơi xóm núi, trong lòng tác giả dâng lên dạt dào cảm xúc. Qua đó, người đọc thấy được vẻ đẹp tâm hồn Hồ Chí Minh: tha thiết yêu thiên nhiên, cuộc sống, con người. Hai câu thơ sau khiến người đọc vô cùng cảm động bởi đã ghi lại cảnh sinh hoạt quen thuộc, bình dị của một gia đình nơi xóm núi.

    => Điều đó chứng tỏ trong hành trình hoạt động cách mạng, toàn tâm toàn trí vì sự nghiệp cứu nước, cứu dân, nhưng trong trái tim Bác Hồ vẫn có một khoảng dành cho tình cảm gia đình. Về tấm lòng yêu đời của Người ở hai câu thơ cuối, Hoài Thanh đã nhận xét: “ Một hình ảnh tuyệt đẹp về cuộc đời thiếu thốn, vất vả mà vẫn ấm cúng, đáng quý, đáng yêu. Những hình ảnh như thế không thiếu gì chung quanh ta nhưng thường nó vẫn trôi qua đi. Không có một tấm lòng yêu đời sâu sắc không thể nào ghi lại được”). 

    C. Kết bài

    – Khẳng định giá trị của bài thơ

    – Tình cảm của em dành cho bài thơ

    => Hoàng Trung Thông rất đúng khi cho rằng: “Thơ Bác rất Đường mà lại không Đường”. Đây cũng chính là một trong những yếu tố làm nên đặc sắc nghệ thuật thơ Đường luật của Hồ Chí Minh – “con người của tương lai” ấy – luôn hướng về thiên nhiên, cuộc sống, con người với sự đồng cảm và trân trọng “Nâng niu tất cả chỉ quên mình” (Tố Hữu).

Leave an answer

20:2+1-4x3-12:4 = ? ( )