Môn Văn Lớp: 10 Viết 1 đoạn văn theo kết cấu tổng phân hợp, trình bày cảm nhận của em về tâm trạng người chinh phụ trong 8 câu đầu của đoạn trích “Tình cảnh

Question

Môn Văn Lớp: 10 Giúp em bài này với ạ: Viết 1 đoạn văn theo kết cấu tổng phân hợp, trình bày cảm nhận của em về tâm trạng người chinh phụ trong 8 câu đầu của đoạn trích “Tình cảnh lẻ loi của người chinh phụ” No copy trên mạng nha. Em xin cảm ơn mọi người ạ

in progress 0
Valentina 5 tháng 2021-12-04T23:46:44+00:00 1 Answer 0

Answers ( )

  1.       Thân phận người phụ nữ luôn là đề tài muôn thuở trong  các tác phẩm văn học Việt Nam. Nếu “Truyện Kiều”  của Nguyễn Du là lời than về số phận bạc mệnh của Kiều thì “Chinh phụ ngâm” của Đặng trần Côn lại là nỗi sầu của người chinh phụ khi phải xa chồng trong thời ki chiến tranh loạn lạc.Với bản diễn nôm rất thành công của Đoàn Thị Điểm, “Chinh phụ ngâm” đã trở thành một trong những tác phẩm tiêu biểu của nền văn học trung đại Việt Nam. Đọc tác phẩm này, nhất là đoạn trích “Tình cảnh lẻ  loi của người chinh phụ”, chắc chắn không ai có thể quên được 8 câu đầu của đoạn trích với nghệ thuật “tả cảnh ngụ tình” vô cùng đặc sắc.Đoạn thơ đã diễn tả nỗi cô đơn buồn tủi trong cảnh khắc khoải chờ chồng của người chinh phụ một cách sâu sắc. 
    “Dạo hiên vắng thầm gieo từng bước,
    …………………………………….
     Hoa đèn kia với bóng người khá thương”

          Đoạn thơ đã mở ra trước mắt người đọc một không gian chật hẹp,nơi thềm hiên vắng lặng,nơi mà người chinh phụ đang cố gắng vượt qua sự cô đơn trống vắng khi người chồng đã đi xa. Bằng cách sử dụng điêu luyện nghệ thuật tả cảnh ngụ tình, Đặng Trần Côn đã vẽ nên bức tranh tâm trạng đầy xúc động, thể hiện nỗi sầu của người chinh phụ cũng như bút pháp tinh tế của ông trong việc miêu tả nội tâm nhân vật. 
           Đúng như nhan đề của tác phẩm,đoạn thơ là tâm trạng cô đơn trống vắng của người chinh phụ.Sau khi tiễn chồng ra trận nàng trở về trong nỗi chờ mong khắc khoải : 
        “Dạo hiên vắng thầm gieo từng bước,
         Ngồi rèm thưa rủ thác đòi phen”
           Trong đêm thanh vắng quạnh hiu này,chỉ có tiếng bước chân của nàng ,một mình đối diện với chính mình .Bước chân ấy đi đi lại lại trên hiên nhưng có lẽ tâm trí nàng đang chìm đắm trong miên man. Mỗi bước chân là một nỗi nhớ,mỗi bước chân là  một nỗi lo,tất cả đang làm cho tâm trạng nàng nặng trĩu lo âu và thương nhớ người chồng đang chinh chiến ở biên ải xa. Người chinh phụ hết đi đi lại lại , rồi lại buông rèm, cuốn rèm không biết bao nhiêu lần…Đây là những động tác,cử chỉ và hành động được lặp lại nhiều lần mà không hề có mục đích của người chinh phụ . Phải chăng nó chỉ để biểu lộ tâm trạng cô đơn lẻ loi của nàng mà không biết  san sẻ cùng ai : 
    “Ngoài rèm thước chẳng mách tin, 
     Trong rèm dường đã có đèn biết chăng? 
      Đèn có biết dường bằng chẳng biết, 
      Lòng thiếp riêng bi thiết mà thôi”
           Nếu như ở câu trước người chinh phụ “ngồi rèm thưa” để ngóng đợi tin chồng,thì ở câu thơ này  người chinh phụ  ngóng con chim thước- mong được bao tin lành nhưng chẳng thấy.Nàng lại quay về với không gian chật hẹp của căn phòng,nơi mà nàng đối diện  với bóng mình,đối diện với ngọn đèn khuya hiu hắt .Nhưng thật trớ trêu, “đèn” dù sao chỉ là một vật vô tri vô giác,có biết cũng như không. Câu hỏi tu từ “Đèn có biết dường bằng chẳng biết” là  một lời than thở,là nỗi khắc khoải chờ đọi và hi  vọng  trong nàng day dứt không yên.Tâm trạng của người chinh phụ đã chuyển giọng tự nhiên từ lời kể bên ngoài thành lời tự độc thoại nội tâm , da diết , dằn vặt và ngậm ngùi. Nàng quả là một người đáng thương! Hình ảnh ngọn đèn ở đây được nhắc đến liên tiếp trong ba câu thơ gợi cho người đọc nhớ đến những ngọn đèn không tắt trong nỗi nhớ của người thiếu nữ trong bài ca dao quen  thuộc : 
     “Đèn thương nhớ ai 
     Mà đèn chẳng tắt 
      Mắt thương nhớ ai 
      Mắt ngủ không yên”
          Trong đêm vắng chỉ có ngọn đèn có ánh sáng, nó càng làm nổi bật đêm tối mênh mang và nỗi cô đơn dường như nhân lên gấp bội trong lòng người thiếu phụ. Nhìn ngọn đèn cháy năm canh, dầu đã cạn, bấc đã tàn, nàng chợt liên tưởng đến tình cảnh của mình và trong lòng rưng rưng nỗi thương thân trách phận.Thương cho đèn rồi lại thương cho lòng mình bi thiết:
      “Buồn rầu nói chẳng nên lời,
                  Hoa đèn kia với bóng người khá thương.”
          Về nghệ thuật, với thể thơ song thất lục bát,cách dung từ,hình ảnh ước lệ,đoạn thơ đã thể hiện một cách tinh tế các cung bậc sắc thái tình cảm khác nhau của nỗi cô đơn buồn khổ của người chinh phụ luôn khao khát được sống trong tình yêu và hạnh phục lứa đôi.Về nội dung,đoạn trích cũng thể hiện tấm lòng thương yêu và cảm thông sâu sắc của tác giả với khát khao hạnh phúc chính đáng của người chinh phụ. Cất lên tiếng kêu nhân đạo, phản đối chiến tranh phong kiến phi nghĩa.

          Qua đoạn thơ, ta cảm nhận chất nhạc lôi cuốn trong thơ song thất lục bát, khả năng lớn lao của tiếng Việt trên lĩnh vực trữ tình. Đoạn thơ giàu giá trị nhân văn, đã thể hiện sâu sắc và cảm động sự oán ghét chiến tranh phong kiến phi nghĩa và niềm khao khát tình yêu,hạnh phúc lứa đôi của người chinh phụ giữa thời chiến tranh loạn lạc trong xã hội cũ.

Leave an answer

20:2+1-4x3-12:4 = ? ( )