Môn Văn Lớp: 10 Phân tích 12 câu đầu trong đoạn trích ” Trao duyên” từ đó thấy được vai trò lòng vị tha trong cuộc sống -huhu giúp em với mọi người sắp thi

Question

Môn Văn Lớp: 10 Giúp em bài này với ạ: Phân tích 12 câu đầu trong đoạn trích ” Trao duyên” từ đó thấy được vai trò lòng vị tha trong cuộc sống
-huhu giúp em với mọi người sắp thi rùiii :((( No copy trên mạng nha. Em xin cảm ơn mọi người ạ

in progress 0
Parker 2 tuần 2022-04-06T21:24:26+00:00 1 Answer 0

Answers ( )

  1. bài làm

               Trao duyên là nhan đề đầy bất thường, xưa này người ta trao khăn, trao áo trao lời, có mấy ai trao duyên bao giờ? Vì duyên là mối gắn bó tự nhiên giữa con người với con người, cầu không có, muốn không được, nó khiến cho người trao thì đau đớn, người nhận thì bối rối gượng ép vô cùng. Và quả thực, dưới ngòi bút Nguyễn Du tình cảnh ấy được tái hiện đầy chua xót hơn bao giờ hết ngay từ 12 câu thơ mở đầu.
                                               “Cậy em, em có chịu lời,

                                            Ngồi lên cho chị lạy rồi sẽ thưa.

                                           Giữa đường đứt gánh tương tư,
                                         Keo loan chắp mối tơ thừa mặc em.”

         Nguyễn du đã rất khéo léo trong việc sử dụng từ. Ông đã để thúy kiều sử dụng từ cậy. Cậy ở đây có nghĩa là trĩu nặng cả câu thơ, như tiếng nấc nghẹn ngào đứt đoạn, đầy run rẩy. Có phải điều nhờ cậy còn lớn lao hơn so với người nhờ cậy, cho nên dù rất bình tĩnh trước sóng gió cuộc đời, nhưng đứng trước bi kịch bản thân Kiều vẫn cảm thấy bối rối. Câu thơ “cậy em em có chịu lời”, vừa có nghĩa là nhờ vả, vừa góp phần bộc lộ tâm trạng quằn quại, khó nói, vừa gửi gắm một niềm ti. Chịu lời, dường như người trao duyên hiểu rằng Vân đã bị đẩy vào tình thế mặc nhiên mà phải chấp nhận. Là một người chị trong gia đình, Kiều có thể đề nghị em bằng những lời kẻ cảng, nhưng Kiều đặt em vào vị trí ngang hàng, bình đẳng xem ra còn là tư thế của một kẻ chịu ơn, vừa là sự sang trọng, nghi lễ, nhưng vừa là sự ràng buộc khéo léo với Vân. Nhưng cách khiến người đọc cảm động và cũng chua xót  ở đây là cách Kiều giãi bày với Vân:
                                                    “Kể từ khi gặp chàng Kim,
                                        Khi ngày quạt ước, khi đêm chén thề.
                                                   Sự đâu sóng gió bất kỳ,
                                              Hiếu tình khôn lẽ hai bề vẹn hai?
                                                  Ngày xuân em hãy còn dài,
                                             Xót tình máu mủ, thay lời nước non.
                                                    Chị dù thịt nát xương mòn,
                                           Ngậm cười chín suối hãy còn thơm lây.”
                  Căn nguyên từ mối tình Kim Kiều, đã từng vô cùng sâu nặng, tới mức khi nhắc lại nó không còn đơn thuần là những kỉ niệm được điểm mặt gọi tên mà nó là cứ liệu của tâm hông đang sống ở đây, là những lớp sóng cồn đang trào lên không dứt cứ dồn dập, kéo ta về hiện tại. Nhưng mối tình đẹp là thế, cao quý vô ngần là thế, nhưng vì biến cố của gia đình “sóng gió bất kì” mà bỗng chốc thành ra dang dở. Khi , Kiều nó với Vân dùng từ “gánh” ở đó, là phần nào ta cũng cảm nhận được Kiều biết vẫn sẽ thiệt thòi khi chắp mối tơ thừa, khi chấp nhận gánh nặng này. Vừa gợi lên một cái gì đó vừa như dang dở, vừa trĩu nặng, vừa dằng dặc của nỗi nhớ niềm thương và của nỗi đau khắc khoải khôn nguôi. Không những sâu sắc, cảm động khi xét ở phương diện cái tình, mà còn rất thuyết phục về mặt lí lẽ. Rằng, Vân hẵng còn trẻ, em còn cả một tương lai ở phía trước, mọi điều tốt đẹp đều có thể bắt đầu, xây dựng, vun vén. Để tăng sức thuyết phục Kiều đã viện dẫn cả linh hồn lẻ bạc của mình để nhờ em. Dẫu có chết chị cũng vô cùng cảm ta, cảm thấy mãn nguyện nếu được em chấp nhận. Lời thỉnh cầu vừa có sự thuyết phục của lí trí, lại vừa đong đầy niềm cảm thông, nhờ thế mà từ trái tim Kiều có thể dọn đường đến trái tim Vân.

                Đoạn thơ tuy ngắn nhưng qua đó, ta thấy được Nguyễn Du đã nắm bắt rất tinh diễn biến tâm lí của kiều, qua đó ta thấy được Kiều là một con người nặng tình nặng nghĩa trong tình yêu, nhưng lại cũng rất mực thương cha và lo lắng cho gia đình, nên nguyện hi sinh thân mình. Giọng thơ vừa tha thiết, vừa van xin, vừa khẩn khoản thiết tha mà cũng đầy trĩu nặng.

Leave an answer

20:2+1-4x3-12:4 = ? ( )