Môn Văn Lớp: 10 Hãy hóa thân thành Pê nê lốp trong đoạn trích Uy – lít – xơ trở về

Question

Môn Văn Lớp: 10 Giúp em bài này với ạ: Hãy hóa thân thành Pê nê lốp trong đoạn trích Uy – lít – xơ trở về No copy trên mạng nha. Em xin cảm ơn mọi người ạ

in progress 0
Rylee 2 tuần 2022-01-04T10:19:01+00:00 2 Answers 0

Answers ( )

  1. Nếu chiến tranh đưa đến cho những người đàn ông cơ hội để trở thành những anh hùng trận mạc thì cũng chính nó lại là nguyên nhân khiên những người phụ nữ như chúng tôi phải lìa xa chồng. Hai mươi năm đằng đẵng đã trôi qua nhưng cảm giác về những ngày phải sống xa Uy-lít-xơ- người chồng yêu dấu vẫn đè nặng lên tôi như một khôi đá khổng lồ. Hai mươi năm ấy cũng là hai mươi năm tôi mỏi mòn chờ đợi, nhưng khi nghe tin chàng trở về, thực trong tôi có quá nhiều điều khó nói.

    Suốt bao ngày qua, tôi thực sự mệt mỏi vì phải đối phó với đám người cầu hôn kia. Không chỉ vì trong tim có duy nhất hình bóng Uy-lít-xơ, nhưng quả thực tôi không thể nào có cảm tình với bất cứ ai trong số những kẻ đến cầu hôn tôi. Thật may bởi đã có một người hành khất đến, giúp chúng tôi tiêu diệt lũ chủng…

    Tôi đã dậy từ lâu nhưng vẫn nằm lại giường, miên man bao chuyện đã qua. Làn gió từ phía ngoài, qua khung cửa sổ lùa vào phòng mát rượi nhưng không hiểu sao tôi lại cảm thấy khó ở trong người. Cảm giác bồn chồn khó tả khiến tôi không nằm yên được. Tôi toan ngồi dậy. Cùng lúc đó, nhũ mẫu ơ-ri-clê với dáng bộ hớt hải chạy vào phòng tôi. Nhũ mẫu thông báo cho tôi một tin khiến tôi bàng hoàng một tin mà tôi đã chờ đợi suốt hai mươi năm nay: Uy-lít-xơ yêu dấu của tôi đã trở về và chàng chính là người hành khất đã giết bọn cầu hôn.

    Nhưng hãy khoan tôi bắt mình không được tin vào điều kì diệu đó. Làm sao có thể tin được? Có lữ nào Uy-lít-xơ trở về mà không chạy ngay đến bên tôi? Có lẽ nào chàng trở về mà tôi lại không biết? Có kẻ nào giả danh chàng thì sao? Làm sao có thể tin được. Trừ khi tôi tự mình nhìn thấy chàng, tự mình thử thách chàng, lúc đó tôi sẽ biết đích xác rằng Uy-lít-xơ của tôi đã trở về hay chưa. Mới băn khoăn trong lòng khiến tôi phải thận trọng nói với nhũ mẫu những điều khiến già phật lòng. Tôi cho già hay là nếu chàng trở về thực sự thì tôi và con trai Tê-lê-mác sẽ sung sướng vô cùng. Nhưng người hành khất kia không phải là Uy-lít-xơ mà là một vị thần bất bình trước sự Táo xược của bọn cầu hôn nên đã thẳng tay trừng trị chúng. Còn Uy-lít-xơ, có lẽ, chàng cũng đã… chết rồi. Không đồng tình với suy nghĩ của tôi, nhũ mẫu ơ-ri-clê một lần nữa khẳng định Uy-lít-xơ trở về thực sự. Để thuyết phục tôi, già còn đưa ra bằng chứng là già đã nhìn thấy vết sẹo do nanh trắng của con lợn lòi để lại trên chân chàng. Và như để buộc tôi phải tin, nhũ mẫu còn thề độc nữa.

    Thực lòng, không phải tôi không tin nhũ mẫu. Tôi cũng hết sức bàng hoàng khi nghe nhũ mẫu kể về vết sẹo trên chân người hành khất kia. Quả thật, Uy-lít-xơ của tôi cũng có một vết sẹo như thế. Nhưng biết đâu, đó chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên? Biết đâu, thần linh bất tử đang thử lòng tôi? Tôi không muốn tranh cãi với nhũ mẫu nữa mà cùng già xuống nhà để xem xác chết của bọn cầu hôn và người giết chúng.

    Chiếc cầu thang mọi ngày tôi vẫn bước sao hôm nay khác thế. Dường như nó dài quá, rộng quá. Tôi đi mãi mà vẫn chưa xuống đến nhà dưới. Lòng tôi rất đỗi phân vân khi trước mắt tôi là người hành khất người mà nhũ mẫu khẳng định là Uy-lít-xơ. Tôi không biết nên đứng xa xa hỏi chuyện hay lại gần, ôm lấy đầu, cầm lấy tay người mà hôn. Bước qua ngưỡng cửa bằng đá, tôi đến ngồi trước mặt Uy-lít-xơ. Khi đó chàng ngồi tựa vào cái cột cao, mắt vẫn nhìn xuống đất. Tại sao chàng không ngước lên nhìn tôi, không nói gì với tôi? Tôi như chôn chân trên chiếc ghế, lòng sửng sốt. Tôi nhìn chàng, đúng là Uy-lít-xơ của tôi rồi, nhưng lẽ nào chàng lại ẩn mình trong bộ quần áo rách mướp kia?

    Cả căn phòng chìm vào im lặng. Không một ai nói gì. Một lúc sau Tê-lê-mác lên tiếng. Cậu con trai của tôi đã cất lời trách tôi tàn nhẫn, độc ác vì tôi đã không đến gần vồn vã hỏi thăm Uy-lít-xơ – cha nó. Tê-lê-mác cho rằng tôi sắt đá. Tôi cũng tự thấy mình sắt đá thật. Xa chồng đằng đẵng hai mươi năm vậy mà đến khi chồng trở về, tôi lại không chạy đến ôm hôn chàng mà khóc cho thoả thích. Nhưng tôi có lí do riêng của mình. Tôi nói với Tê-lê-mác rằng nếu quả thực người ngồi trước mặt tôi đây là Uy-lít-xơ, thì nhất định tôi và chàng sẽ nhận ra nhau, vì chúng tôi có những dấu hiệu riêng. Nghe tôi nói vậy, dường như Uy-lít-xơ cũng hiểu ý định của tôi, chàng quay lại nói với Tê-lê-mác rằng tôi muốn thử thách chàng. Và quả đúng như vậy. Tôi muốn làm một phép thử, để xem chính xác người đàn ông kia có phải là Uy-lít-xơ thực sự của tôi không hay chỉ là kẻ giả danh chàng.

    Cuộc nói chuyện ban đầu tạm thời dừng lại ở đó. Ưy-lit-xơ bảo mọi người đi tắm và mặc quần áo đẹp vào để ca múa cho người ngoài tưởng trong nhà làm lễ cưới. Chàng cũng tạm bỉệt tôi để đi tắm.

    Từ phòng tắm bước ra, trông chàng như một vị thánh. Chàng lại ngồi vào chiếc ghế ban nãy, đối diện với với tôi. Tất nhiên, tôi vẫn giữ thái độ như ban đầu. Dù cho chàng có trút bộ quần áo rách rưới hay có khoác lên mình bộ y phục lộng lẫy nhất, tôi vẫn không thay đổi ý định sẽ thử thách chàng. Hình như Uy- lít-xơ muôn vàn trí xảo đọc được suy nghĩ của tôi. Lần này chàng trách tôi sắt đá và quay ra xin nhũ mẫu ơ-ri-clê kê cho một chiếc giường để chàng đi nghỉ.

    Khi Uy-lít-xơ nói đến chiếc giường tôi nhớ ra là đã đến lúc phải thử thách chàng. Cẳng đã gợi ý trong tôi đề tài của cuộc thử thách. Đúng rồi, chiếc giường chính là dấu hiệu đặc biệt để tôi và Uy-lít-xơ nhận ra nhau. Nếu đúng người đàn ông ngồi trước mặt tôi đây là người chồng yêu dấu của tôi thì chàng sẽ nói ra điều bí mật mà chỉ tôi và chàng biết về chiếc giường đó. Tôi nói với nhũ mẫu hãy kê chiếc giường kiên cố do chính tay Uy-lít-xơ xây nên trước đây, hằy lấy da cừu, chăn và vải đẹp trải lên giường để chàng nghỉ trên đó.

    Khi tôi vừa dứt lời, tôi nhận thấy người đàn ông giật mình thảng thốt. Chàng quay ra phía tôi và thật bất ngờ, chàng đã miêu tả chính xác đến từng chi tiết về chiếc giựờng kiên cố không thể xê dịch củạ chúng tôi. Chàng mô tả lại từng bước y hệt như khi chàng xây chiếc giường đó vậy. Quả thật, nếu không có thần linh giúp đỡ, người trần không thể kê chiếc giường đó đi chỗ khác.

    Nghe Uy-lít-xơ miêu tả, tôi bủn rủn cả chân tay. Không đợi chờ thêm một giây nào nữa, tôi chạy ngay lại phía chàng. Nước mắt hai mươi năm dồn nén lúc này chan hoà trên gương mặt tôi. Tôi ôm lấy cổ chàng, hôn lên trán chàng. Số phận đã khiến chúng tôi phải chia cách nhau bao nhiêu năm, bao nhiêu kẻ lòng dạ hiểm độc đã xen vào hạnh phúc của chúng tôi, toan chia rẽ chúng tôi mãi mãi. Đó chính là lí do khiến tôi không thể vội vàng nhận Uy-lít-xơ được. Tôi đã nói tất cả những điều đó với chồng yêu dấu và xin chàng chớ giận tôi. Uy-lít-xơ cũng ôm tôi thật chặt. Con trai Tê-lê-mác, .nhũ mẫu ơ-ri-clê và gia nhân trong gia đình tôi tất thấy mọi người đều xúc động chảy nước mắt trước niềm hạnh phúc được đoàn tụ của vợ chồng tôi.

    Giây phút này đối với tôi là giây phút hạnh phúc nhất cuộc đời này. Chúng tôi sẽ không bao giờ rời xa nhau nữa. Tôi sẽ không bao giờ để Uy-lít-xơ xa tôi thêm lần nào nữa. Với chúng tôi, hai. mươi năm qua là quá đủ rồi.

    Biển ngoài kia hiền hoà sóng vỗ. Những làn gió mơn man mát rượi. Tôi cầm tay Uy-lít-xơ, đẩy cửa bước ra ngoài đó. Trông chúng tôi như thể đôi uyên ương mới cưới vậy.

  2. Suốt bao năm tháng qua,có lúc tôi mệt mỏi đến mức muốn buông xuôi tất cả…! Nhìn những người phụ nữ khác được sống hạnh phúc trong sự che chở của chồng làm tim tôi đau nhói! Có những đêm tôi không ngủ được chỉ vì những câu hỏi: “Giờ này chàng đang ở đâu? Chàng còn sống hay đã….chết? Chàng có trở về bên cạnh em như chàng đã hứa hay không?…”. Tôi nhớ chàng da diết! Nỗi nhớ ấy cứ ngày một lớn dần lên mà tôi chẳng thể nào bày tỏ được đã làm trái tim tôi trở nên sắt đá. Tôi vô cảm trước những lời đường mật của bọn cầu hôn. Mặc cho tôi đã từ chối thẳng thừng nhưng bọn ấy vẫn cứ cứng đầu! Trái tim tôi chỉ có chàng. Duy nhất chàng thôi! Sao bọn họ không chịu hiểu thế nhỉ? Vì thế, để đuổi bọn này đi tôi chỉ còn một cách là đưa ra thử thách “Ai bắn được chiếc cung của Uy-lít-xơ thì tôi sẽ làm vợ người đó!”. Dù đã biết chắc rằng chẳng ai có thể làm được điều ấy ngoài chàng nhưng… sao lòng tôi vẫn thấy lo…?

    Ngày nọ, khi đang nằm nghỉ trong phòng, thì bỗng nhiên nhũ mẫu hối hả chạy vào báo tin rằng: “Uy-lít-xơ vẫn còn sống! Ngài đã trở về!”. Ngay giây phút ấy, tim tôi như ngừng đập.nước mắt như muốn tuôn ra. Ngày mà tôi mong chờ nhất cuối cùng đã đến! Tôi có thể cùng chàng ngồi tâm sự suốt đêm. Cùng chàng tận hưởng những ngày tháng hạnh phúc đã bỏ lỡ…Tôi muốn chạy ngay đến ôm lấy chàng-người chồng yêu quí của tôi! Nhưng… đột nhiên có gì đó ngăn không cho tôi làm thế? Nhỡ đó không phải là chàng mà là một tên cầu hôn nào đó ở ngoài kia giả dạng rồi sao? Nếu đúng là chàng thì… tại sao vừa trở về, chàng không chạy đến ôm tôi vào lòng chứ? Trong phút chốc, tôi đã để lí trí chiến thắng tình cảm của mình.

    Tôi không muốn làm nhũ mẫu phật lòng nhưng nếu đúng là chàng thì tôi và Tê-lê-mác –con trai chúng tôi sẽ nhận ra. Phải chăng người hành khất kia,có khi chỉ là một vị thần. Do bất bình trước bọn cầu hôn nên đã ra tay giết hết bọn chúng. Còn chàng? Uy-lít-xơ..… có lẽ chàng đã chết rồi… Nhưng không đồng tình với ý nghĩ của tôi, nhũ mẫu chắc chắn rằng bà đã nhìn thấy vết sẹo trên chân chàng-vết sẹo do bị nanh trắng của con lợn lòi để lại. Không những thế bà còn thề độc nữa. Quả thật tôi rất bối rối…

    Người hành khất kia có vết sẹo trên chân… đúng là Uy-lít-xơ cũng có vết sẹo giống như thế .Là chàng thật sao? Không! Không thể nào đâu! Có lẽ chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên thôi. Sao chiếc cầu thang hôm nay lại dài ra thế nhỉ? Hay là do tâm trạng của tôi? Nguời hành khất kia mặt mũi ra sao? Có giống chàng không? Lòng tôi quả thật rất lo lắng. Nếu đúng là chàng thì tôi phải làm sao? Chạy đến ôm lấy chàng, bày tỏ tình cảm mà tôi đã giấu kín bấy lâu nay với chàng hay tạo một khoảng cách và tránh xa chàng ra? Ôi đầu tôi muốn vỡ tung ra mất! Vừa nhìn thấy chàng, tôi thật không thể nào tin được! Sao…. sao… chàng lại ở trong bộ dạng như thế?

    Cả không gian chìm trong im lặng cho đến khi Tê-lê-mác lên tiếng trách tôi. Nghe con trai nói mẹ nó như thế, lòng tôi đau lắm. Nhưng nó đâu hiểu được tâm trạng của mẹ nó như thế nào chứ? Tê-lê-mác bảo tôi: “Sao mẹ có thể lạnh lùng như thế? Cha con sau ngần ấy năm mới trở về mà mẹ chẳng một lời hỏi han?”. Có lẽ con nói đúng Tê-lê-mác ạ. Nhưng mẹ mong con sẽ hiểu cho mẹ. Một mình nuôi con khôn lớn,quyết định “kiên trinh” để chờ cha con trở về… Con có biết trong khoảng thời gian ấy mẹ mệt mỏi và đau đớn như thế nào không? Mẹ không muốn làm mọi người phải lo cho mẹ nên mẹ đã tạo một vỏ bọc cứng rắn và lạnh lùng cho mình. Con có biết mẹ cũng nhớ cha đến nhường nào không? Nhưng con đừng lo lắng quá. Nếu người hành khất kia đúng là cha con thì sớm muộn gì cha mẹ cũng sẽ nhận ra nhau thôi. Bởi vì cha mẹ có những “dấu hiệu” riêng mà chỉ hai chúng ta mới biết. “Đừng nói như thế với mẹ con Tê-lê-mác ạ! Mẹ con làm như thế cũng đúng thôi. Cha không trách mẹ đâu. Con yên tâm, cha sẽ chứng minh cho mẹ con thấy!”. Chàng vừa nói vừa nhìn tôi bằng ánh mắt trìu mến. Sao đột nhiên tim tôi đập nhanh thế này?

    Tôi sai nhũ mẫu pha nước và lấy quần áo mới cho chàng thay. Sau khi tắm rửa sạch sẽ, chàng đẹp trông chẳng thua gì một vị thần vậy. Bỗng nhiên chàng nhờ nhũ mẫu kê cho chàng chiếc giường để chàng ngủ một mình như bấy lâu nay… Một ý nghĩ chợt sáng lên trong đầu tôi: “Đúng rồi! Chiếc giường! Chiếc giường ấy! Chiếc giường đặc biệt mà chỉ ta và chàng mới biết. Chắc chàng muốn gợi ý cho ta đây mà? Chàng thật thông minh!”. Tôi bảo nhũ mẫu kê cho tôi chiếc giường trong phòng tôi ra cho chàng nghỉ. Chàng giật cả mình, có vẻ bối rối. Nhìn chàng lúc ấy trông thật đáng yêu. Có lẽ chàng đang nghĩ rằng tôi đã lệnh cho ai đó khiêng chiếc giường sang chỗ khác rồi. Nhưng với vẻ rất bình tĩnh, chàng bình thản hỏi: “Chiếc giường ấy làm sao có thể di chuyển đựơc chứ? Ta đã làm nó cho nàng với tất cả tình yêu của ta! Một trong bốn chiếc chân giường kia là gốc cây ô-liu. Tấm trải giường được ta trải bằng lớp lông cừu mềm mại…”. Tôi chẳng thể nghe hết những lời nói sau của chàng nữa! Đúng là chàng rồi! Uy-lít-xơ của em! Chàng đã trở về với em thật rồi! Chỉ có chàng mới biết rõ chiếc giường và miêu tả đúng như thế! Tôi quá hạnh phúc đến nỗi chẳng còn quan tâm đến mọi người xung quanh nữa! Tôi chạy đến ôm lấy chàng, hôn chàng. Việc mà tôi nghĩ chỉ có thể ở trong mơ thôi. Tôi đang ở ngay đây, ngay trong vòng tay ấm áp của chàng. Tôi nói với chàng rằng: “Không phải em không muốn chạy đến ôm chàng khi chàng trở về đâu. Em rất muốn là khác! Nhưng cuộc sống có quá nhiều cạm bẫy đã khiến em trở nên đa nghi và thận trọng hơn. Em sợ đó không phải là chàng mà là một tên cầu hôn nào đó giả dạng. Chàng đừng giận em nhé! Em xin lỗi vì đã lạnh nhạt với chàng như thế…”. “Không sao đâu, ta không giận nàng đâu. Ta nhớ và yêu nàng lắm, Pê-nê-lốp ạ!”. Chàng lau những giọt nước mắt hạnh phúc lăn dài trên má tôi, hôn lên trán tôi rồi ôm tôi vào lòng… Thật ấm áp làm sao!

    Được sống bên chàng, được chàng bảo vệ và che chở như những ngày tháng trước đây. Ôi còn gì hạnh phúc bằng nữa! Cuối cùng sau bao năm xa cách,chúng tôi lại được ở bên nhau. Một phần là nhờ vào một lòng một dạ thủy chung và tin tưởng,nhưng lý do chính mà giúp chúng tôi có thể vượt qua bao nhiêu thử thách để lại được ở bên nhau đó chính là tình yêu chân thành của cả hai. Tình yêu quả là một thứ vô cùng thiêng liêng và cao quý, nó cho chúng tôi một sức mạnh rất lớn, lớn đến nỗi không một sức mạnh nào trên đời có thể sánh nổi, với sức mạnh này thì không một thử thách nào mà chúng tôi không thể vượt qua được. Cuối cùng chúng tôi nhận ra một điều vô cùng ý nghĩa: “Chỉ cần có sức mạnh của tình yêu thì cho dù chúng tôi có xa cách tới đâu, gặp bất cứ khó khăn thử thách nào thì cuối cùng kết quả vẫn không thay đổi, vẫn không gì có thể chia cắt được sự gắn kết hai tâm hồn.Tình yêu của tôi và chàng sẽ tồn tại theo thời gian mãi mãi và mãi mãi…”. Cảm ơn chàng Uy-lít-xơ –tình yêu của em!

Leave an answer

20:2+1-4x3-12:4 = ? ( )