Môn Văn Lớp: 10 Cảm nghĩ của em khi thấy một em bé dắt bà cụ qua đường

Question

Môn Văn Lớp: 10 Giúp em bài này với ạ: Cảm nghĩ của em khi thấy một em bé dắt bà cụ qua đường No copy trên mạng nha. Em xin cảm ơn mọi người ạ

in progress 0
Vivian 2 tháng 2022-03-02T00:34:13+00:00 2 Answers 0

Answers ( )

  1. * Viết lại đoạn văn bao gồm những ý như sau:

    – Em thấy em bé dắt bà cụ qua đường trong hoàn cảnh như thế nào? (Đường đông, xe cộ đi lại tấp nập, người qua đường không ai chú ý đến bà cụ,…)

    – Thái độ và hành động của em bé khi dắt bà cụ qua đường như thế nào (lễ phép, nhẹ nhàng, từ tốn dắt bà cụ qua đường, đi đúng luật giao thông)

    – Thái độ của bà cụ ra sao (cảm ơn em bé….)

    – Cảm nghĩ của em khi được chứng kiến cảnh em bé dắt bà cụ qua đường như thế nào (Thấy yêu mến em bé, một việc làm tốt lan toả tình yêu thương tới mọi người. Cảm thấy xung quanh mình còn rất nhiều người tốt, rất nhiều việc tốt có ý nghĩa, tự hứa với bản thân mình phải làm nhiều việc tốt hơn nữa, giúp đỡ những người xung quanh mình nhiều hơn nữa.)

  2. Có bao giờ bạn tự hỏi” bạn đã làm bao nhiêu việc tốt chưa?”. Trong cuộc sống thực tế chắc rằng ai cũng đã làm việc thiện chẳng qua là làm ít hay làm nhiều. Còn với tôi, tôi cũng đã làm rất nhiều việc tốt, nhưng sự việc mà tôi nhớ nhất là lúc tôi giúp một bà cụ sang đường giữa đông người và xe cộ đi lại. Hôm ấy, vào một buổi trưa hè nóng nực, những tia nắng chói chang cháy bỏng chiếu rọi xuống mặt đất. Tiếng ve sầu kêu râm ran trên những đóa hoa phượng đỏ thắm làm nổi bật cả một góc trời xanh cao vút. Tan học, đôi đạp nhanh chân để về nhà để có thể ngồi trước cánh quạt quay vù vù, để uống những giọt nước mát xua tan đi bao cái ánh nắng cháy da cháy thịt. Bỗng nhiên, từ xa tôi thấy một bà cụ đang đứng bên vệ đường, cụ giống bà ngoại tôi quá, lưng còng tay chống cái gậy, có lẽ bà đang chờ ai đó. Đến gần tôi càng thấy bà cụ càng đẹp lão, bà có khuôn mặt đầy phúc hậu, hiền từ, hằn rõ những nếp nhăn của tuổi già, bà có mái tóc trắng bạc, những sợi tóc trắng như cước. Người bà nhỏ bé gầy guộc cùng với đôi bàn tay gần xơ xác dường như chỉ còn da và xương, hiện rõ những gân xanh, chân bà cứ bước tiến rồi lùi lại, à thì ra bà muốn sang đường. Tôi nhìn hai bên đường, mọi người đều đang hối hả để về nhà khi cái nóng gay gắt đang bao trùm mọi cảnh vật, tôi dừng xe lại, tôi chạy đến bên bà và nói.

    -Bà ơi, để cháu giúp bà sang đường.

    Tôi nắm tay bà và vẫy tay xin nhường đường cho một đứa trẻ và một cụ già yếu ớt. Mọi người đang tấp nập bỗng như chậm lại, thế là tôi đã đưa bà cụ sang mé đường bên kia, Bà nhìn tôi bằng ánh mắt trìu mến, nở nụ cười thân thương và nói.

    -Cảm ơn cháu, cháu đúng là một đứa trẻ ngoan.

    Chao ôi! cái nụ cười thân thiện ấy khiến lòng tôi không bao giờ quên phải ghi nhớ mãi. Tôi như đang lạc vào thế giới tràn đầy niềm hạnh phúc và mãn nguyện. Tôi nhìn theo bà đi được một quãng đường dài, tôi lại tiếp tục hành trình trên con đường về nhà, tôi tung tăng trong niềm vui mừng hạnh phúc khi đã làm được việc tốt mà quên đi cái nóng của bầu trời mùa hè. Đó chỉ là một trong những việc làm tốt của tôi.

    Việc thiện ấy tưởng chừng đơn giản, bình thường nhưng đối với tôi đó là một việc làm thật đáng tự hào mà tôi ghi nhớ mãi trong lòng. Tôi cũng hiểu sâu sắc rằng: con người không có ai là hoàn hảo cả, vì vậy mỗi con người phải sống làm sao để thể hiện là người sống có tình có nghĩa. Ta nên rèn luyện lòng yêu thương con người để góp phần xây dựng xã hội văn minh tiến bộ.

Leave an answer

20:2+1-4x3-12:4 = ? ( )